Labels

Nov 18, 2015

a dream of whales


On my papa’s birthday, I had a dream of whales. You may know, as soon as we are fully awake, we tend to forget most dream details. So all I can recall is it was basically about quite an old-aged father whale who faced dangerous challenges but fortunately in the end, he overcame everything to live peacefully again. 


The dream was eventful, vivid and sorta emotional. Its sequence of events was more logic than most of what I’ve ever dreamt of, though it was as bizarre as how dreams often are. Visually, what happened was looked through a soft grey filter. Amid vast ocean, cloudy sky above. I remember in the last scene, the whale was relaxing on shore =v= with smiling eyes.

Traditionally, whales are spiritually important for both fishermen and professional seafarers in Vietnam (also in some other countries, I guess). Whales are just amazing creatures, those giant adorable babies, not just for their intelligence and peaceful, loving nature, but also for being so legendary: they are said to help lost ships, guiding them to find a way back home. That explains why in some coastal regions in the central part of the country, they are worshiped by fishing villages.

I don’t know much about dream analysis but the dream, which emerged right on my papa’s birthday, really reminds me of him. As a marine engineer, he’s been spending more than 25 years working to and fro between harbours. Many years ago, when I was a very little child (who liked to draw ships and ocean waves almost all the time, mom said.), he had to sail to remote Africa and South America, where each voyage could last up to 2 years - 2 years challenging ocean wind and waves without going home. It’s not so hard to imagine the risks...


I’m just always drawn by dreaming topics (that’s why I like to read a bit of Carl Jung’s). And the fact how I intuitively linked to my papa (or something happened. I don’t even know how to refer to) is simply significant to me. And I love whaaales, those giant loving babies, which can sing and cry !

Oct 4, 2015

Nỗi nhớ mùa đông

Mùa thu xa nhà thứ 2, vẫn là cái thứ lạnh se se ẩm ương xen kẽ mấy lúc trời nắng ấm. Có những buổi trưa nhiệt độ “cao” đến khó chịu cho những thứ áo quần thu đông. Có những buổi chiều trời mù mây lộng gió, ai đấy khẽ co mình dưới lớp áo mỏng, quấn lại khăn, rảo bước nhanh trên đường. Cũng có đôi lúc đang thong dong sưởi nắng, gió lạnh bất thình lình thổi tới, ào ạt, nô nức như trẻ nhỏ vui đùa rong chơi. Trời lam nhạt... mây bay lớt phớt. Mặc bọn gió thích làm buốt nhẹ nơi gò má, nắng vẫn hồn nhiên, dịu dàng vàng ruộm cả góc phố… ngọt ngào mật ong.

1 ngày nhàn rỗi và uể oải nằm đợi đông về trên ô cửa... Chợt nhớ, đã gần 20 năm kể từ chuyến trở về quê ngoại lần đầu vào những ngày trời đông rét mướt, khoảng ký ức bé bé, có con nhóc miền Nam ních chật dưới 2 lớp áo len, lẫm chẫm đặt những bước đầu tiên xuống ga Hà Nội. Lơ ngơ trong cơn ngái ngủ, 4 giờ sáng nhập nhoạng, con bé nắm tay mẹ băng qua vô số thứ âm thanh hỗn tạp rì rầm, tưởng mình như đang ở 1 thế giới khác trong mơ. Ít phút sau, con bé thấy mình đã được ấm áp ngồi cạnh bố mẹ bên gánh phở, húp xì xoạp thứ nước súp thơm ngậy, ngon lành, chỉ muốn được ăn mãi không thôi. Chỉ muốn được mãi thu mình lại bên cái “mùa hè” nho nhỏ tỏa ra giữa nồi phở nghi ngút nức mũi, mà sưởi ấm đôi tay bé cóng buốt theo những con gió mùa lạnh căm, vô tình.

Quê ngoại khi ấy chỉ là 1 thị xã nhỏ, cách Hạ Long dưới 1 giờ xe chạy, nằm dưới chân núi Yên Tử, nơi xưa kia vua Trần Nhân Tông đặt nền móng cho dòng thiền phái Trúc Lâm. Xóm nhà ông bà lại nằm ngay dưới 1 ngọn đồi đã từng chôn xác vô số quân Pháp vào thời chiến. Cũng đồi này 1 bên, người ta dựng lên thêm… một bãi tha ma. Mộ của ông bây giờ ở đây. Ông ngoại mình hiền như một ông lão nông dân; những năm cuối đời, đôi lúc nhìn ông như bụt. Ngày ấy, giữa nhà kê một bộ bàn ghế đơn sơ, chỗ ông hay ngồi hướng ra cổng, dáng vẻ suy tư. Hoặc có lúc ông ngồi chống cằm ở bậc thang ngoài hiên, nét mặt đượm buồn. Thỉnh thoảng, ông mình lại leo lên xe đạp, lọc cọc chạy sang nhà hàng xóm đánh cờ, đầu đội mũ cối. Xe đạp, mũ cối, cái dáng ngồi chống cằm suy tư, miệng cười đôn hậu,… không biết tự khi nào, đã trở thành những hình ảnh “biểu tượng” về ông trong lòng mấy đứa cháu. Nếu như ở ông ngoại, mình nhớ nhất nụ cười rộng chất phác, thì ở bà mình, đó là đôi mắt đẹp, rợp buồn, mà sau này mẹ bảo, trong nhà, không ai được thừa hưởng lại nguyên vẹn đôi mắt đó. Mẹ bảo, các cụ trong họ khi ấy tin bà ngoại được Đức Mẹ Đồng Trinh ban tặng đôi mắt Người...

Trong đoạn ký ức lụn vụn của những ngày hồi hương gần 20 năm trước, có cả một vườn cây trái của ông – những chuối, những na, những mận trắng, mận đỏ - có đám lợn ụt ịt đáng thương, có căn bếp kiểu đặc trưng của nông thôn Việt Nam, nền đất gồ ghề, tường gạch xám, xù xì thô kệch, nơi con nhỏ luôn thích thú hít hà mùi than củi – cái thứ mùi “nhà quê” ấm áp cho đến tận 20 năm sau vẫn khuấy đảo xôn xao nỗi nhớ. Nỗi nhớ về 1 thời sẽ mãi mãi không thể quay lại và không hiểu do đâu, cũng làm dấy lên vô vàn những nỗi nhớ khác vô định, không hình hài.

Trong khoảng ký ức lụn vụn, hỗn độn về những ngày mình đã bỏ lại rất xa, có cả bóng dáng… những túp lều; chỉ bằng vài mảnh bạt, đôi thanh gỗ… có cái được dựng lên ngay dưới hiên nhà, có cái tựa vào cây, trong vườn. Chỉ là chỗ chui ra chui vào đùa nghịch của 2 con cháu gái với cậu út, khi ấy chỉ độ 12,13 tuổi. Bọn trẻ con. Kiểu gì chúng vẫn luôn muốn chen nhau rúc dưới không gian tạm bợ lụp xụp hơn vào nhà tử tế, như cái cách chúng thích đặt 2 viên gạch làm bếp, đong gạo, nấu cơm trong lon sữa, cơm dù không chín, vẫn tít mắt ngồi ăn… hơn việc thật sự giúp mẹ chuẩn bị 1 bữa cơm tươm tất.

Trong khoảng hồi ức mang màu chạng vạng của giấc mơ, có ánh đèn điện hắt ra hiên, khẽ khàng khoét một mảng sáng vuông vức vào màn đen cô tịch, đặc quánh bủa vây. Nghe đâu đây văng vẳng tiếng chó sủa ma. Trong khoảng không gian quá khứ mang màu chạng vạng của giấc mơ, có rất nhiều, rất nhiều điều nhỏ nhặt níu giữ lấy lòng người, nhưng... cũng chẳng đoán được, liệu 1 ngày nào, có lúc sẽ chìm vào quên lãng ?







“For a pessimist, I’m an optimist” 8-}. Cũng hơi buồn cười, trong lúc mình ở thứ tâm trạng cả nghĩ vẩn vơ, bắt đầu chuyển sang lạch cạch vài con chữ lẩm cẩm, giọng như ma ám… thì ở phòng bên kia – chỉ cách 1 con vách, bố già p.số 5 đang miệt mài chìm đắm trong 1 kịch bản “black comedy”, gần như cuối tuần nào cũng vậy. Nhiều lúc đang yên bình “tươi sáng”, chả rõ tại sao cứ suy nghĩ 1 hồi là toàn bị vô thức hút về trạng thái tinh thần u tối kkkkk.

Aug 24, 2015

Vietnam, summer '15

Some photos of my short trip back home this summer, mostly through Canon EF 50mm f/1.8. I just needed a portrait lens for taking pictures of my family and this was I finally went for: something economical :)) popular among noobs and quality enough for noobs :))

I don't know if its weird using this not to take portraits ? I've been doing it anyway and it seems to outperform my Canon 600D kit lens. Meh ^^.












Meow meow.

Aug 3, 2015

040815

(Sưu tầm ợ)

Sư thượng đường kể: Ngày xưa, có một con chó bị bệnh ghẻ lác, nên bị chủ quăng bỏ ra ngoài bờ sông. Cạnh bờ sông có một vị sư già sống trong một am cốc nghèo nàn, ngày ngày đi khất thực để sống. Trông thấy con chó đói bệnh, vị sư động lòng từ mẫn, đem về săn sóc, chia sớt cho nó phần ăn hàng ngày sư xin được, tắm rửa, xức thuốc cho nó. 

Chẳng bao lâu nhờ sự tấn tâm của sư mà con chó khỏi bệnh, lông lá mọc lại trên thân, trở thành một anh chó bảnh bao, dễ nhìn. Nhà sư đặt tên nó là "Tu Ði", có ý muốn thọ ký nó phát tâm tu hành để chuyển nghiệp chó. Nhưng từ khi khỏi bệnh, Tu Ði đâm ra ưa lêu lổng. Nó tìm gặm những cục xương của người ta vứt bên bờ sông, và bỗng thấy hết ưa mùi vị tương chao của nhà sư tốt bụng, người đã cứu tử nó. Ngày ngày nó đi tìm ăn những cơm thừa cá vụn nên đâm ra quen mùi trần tục. Một hôm nó đang ngồi bên bờ sông nghễnh mõm nhìn móng sang bên kia bờ, bỗng một làn gió từ bên ấy tắt qua, thơm phức mùi thịt xào hành mỡ. Nó tung mình nhảy xuống sông lội về hướng ấy. Khi nó lội đến giữa dòng thì nhà sư cũng vừa về tới am, không thấy Tu Ði ngài ra sông tìm. Thấy con chó thân yêu đang chới với giữa dòng theo tiếng gọi của dục vọng, nhà sư tha thiết gọi nó quay về: -Tu Ði! Con nỡ nào bỏ thầy già yếu cho đành? Con hãy mau quay về với thầy. Tu Ði, Nào có mùi vị gì nơi một mảnh xương khô của trần tục, con chỉ tự ăn nước bọt chính con tiệt ra đấy mà thôi. Hãy quay về, hỡi Tu Ði! Con chó nghe lời thầy gọi vội vã quay trở lại, nhưng nó vừa quay lưng với bờ kia thì bỗng một làn gió từ bên ấy hắt lại, tạt mùi thịt ngon lành vào mũi nó. Không cưỡng được, nó lại bơi trở lui về hướng thịt xào. Bên bờ này vị sư lại thiết tha khuyên nhủ. Con chó cầm lòng không đậu cũng quay lại, nhưng vừa muốn quay lại với thầy, thì gió lại đưa mùi thịt xào đến mũi nó, cứ thế Tu Ði quay qua lộn lại giữa giòng sông không thể quyết định được. Và cuối cùng nó bị chết chìm ngay giữa giòng. 

Kể xong câu chuyện, sư lui về tịnh thất nghỉ. Các đệ tử ngồi lại kháo nhau: - Huynh cho câu chuyện ấy có nghĩa gì? Một người nói: - Ðó là cái chết thảm khốc của một kẻ bội bạc, phận chủ. Người thứ hai: - Tai họa xẩy đến cho những kẻ nào không quyết đoán. 

Người thứ ba: - Các huynh nói đều đúng cả, nhưng theo tôi thì, thầy mình có ngụ ý. Con chó tượng trưng cho người khởi sự tu tập, tại gia hay xuất gia. Vị thầy là Phật tánh, lương tri sẵn có nơi mỗi người. Mùi thịt xào với làn gió là sự cám dỗ mời gọi của sắc thanh hương vị xúc pháp, tức sáu trần. Giòng sông tượng trưng cho sanh tử. Người nào đã thấm nhuần chút đạo lý, thì đạo lý ấy trong họ trở thành một thứ đại bổ hoặc kịch độc. Ðại bổ là khi sống thuận theo ánh sáng mình đã thấy, kịch độc là khi mình không cưỡng nỗi tiếng gọi của sắc trần mà quay lưng với đạo, chạy theo thanh sắc. Thỉnh thoảng tiếng gọi của lương tri nổi dậy, nên người ấy không thể nào dứt khoát chạy theo thanh sắc như người thế tục chưa từng biết đạo, mà cũng không thể quay về, cho nên phải chết chìm giữa giòng sông sanh tử.

Jul 17, 2015

Sad



I think I’m somewhat obsessed with calling my dear puppy’s name,”Tun”. I can’t tell how much I miss him and still worry for him too much sometimes. He was snatched by dog thieves not long ago. As I’ve learned quite a lot about snatched dogs’ suffering, especially those on their way to slaughter houses… I would never want to refer to the thieves and many others involving in the crime as “humans”, to be honest.

In VN, sadly, my home country… domestic dog breeds have been facing very high risks of being killed for… dog meat consumption, even though they are normally raised to help watch over houses (unlike livestock). Sadly again, the demands have been on the rise, just like in China, thus the issues of dog thieves have become increasingly problematic. I really don’t get it why dog meat business has boomed in recent years, when there's supposed to be so many people in the country realising how amazing these sentient beings can be. I mean, I kinda expected them to kinda take part in spreading the awareness or at least… keep away from all those dog meat stores. Now I know, I was way too naive. So many people love their pets, and still eat others’ pets at the same time. How ridiculous…

Dogs of foreign breeds seem to be luckier: they have higher chances of surviving because they are thought to be much more costly. More often than not, dog thieves can get a significant amount of money selling snatched foreign dog breeds as pets, then it's not so necessary to send them to slaughter houses. Still, nothing can guarantee their safety. It makes me so angry to think this is a so-called dog-eating-country full of enthusiastic dog-eaters. Some are nearly addicted to dog meat… it sounds funny but it’s not funny at all. They could kill any dog for the meat, as long as they’ve finally got… dog meat. Now I remember tumbling upon an image of a pregnant Rottweiler chained in a dog meat store, and the story behind it was about some guy paying to save her from being slaughtered. Shit… I really can’t stand it whenever I imagine what could have happened to my dear puppy.

Tun is a 1,5 year-old Dalmatian. He’s playful and naive like a small kid. There’s just too much to talk about Tun. Yesterday, I started to miss him again when we were having dinner in a Thai restaurant. I recalled the memory of the whole family having had a short getaway from the city last year, where my papa drove us to a beach just to spend the whole afternoon idling. It was Tun’s first… also last trip with his family. A travelling dog – or travelling with a dog – unlike in the West, this type of experience can be seen as quite unusual in VN. For the night, we stayed in a beach resort, and of course Tun slept on the floor, next to my bed. In the next morning, I took him with me to one of the restaurants there, giving him what we had for breakfast. We took him everywhere we went to that time; I was feeling so warm to be with mama, papa, little sis, and to know my baby pup was so happy to be with us. Now I’m sitting here, unable to note down details. I’m just so sad…

I really can’t describe how I love my puppy. My affection for him is simply too much, especially when I feel how my baby needs care and protection from me, like an innocent little child needs his mother’s arms. To my family, Tun is a part of us, which is forever missing when he’s gone… Em bé ơi… Where are you, dear? We all hope you are still alive and protected by kind-hearted people. And I still hope to see you again someday. Come back to be my puppy, maybe in your next incarnation… Sister dearly love you, little bro. 



I extremely hate dog meat business and related crimes, to the extent that I wish people engaging in it to be reaping soon what they’ve been sowing. But I’m conscious enough to see the root of the problem: without people enjoying eating dog meat, the business could not be that thriving. Therefore I believe, to end the suffering of a countless number of dogs, there must be nobody that wants to eat them anymore. In a country like mine? Poverty. Low levels of education ! Both connected inextricably, forming a vicious cycle, particularly with a terribly corrupted government which takes its toll. I’m sorry to myself… It’s a long hard road ahead with only fragile hopes. 

It’s so sad to me, all the more so because many of my close relatives and people I respect… have no trouble eating dog meat at all.  



Channel4's report on dog thieves and dog meat business in VN...

Jun 22, 2015

1 giấc mơ tháng 4

Chúng tôi tách làm 2, mỗi nhóm 1 phòng. Tôi nhận ra có Phương Điên. Nhát như nó mà chịu mò đến đây… rõ chỉ trong mơ X(((. 2 đứa ngồi dính chùm vì sợ. Con ma quy định, mỗi đứa phải lần lượt kể… chuyện ma, đứa nào cười, chỉ cần nhoẻn miệng, ngay lập tức bị nhập. Đến lượt Kenny Bu Ngôn Tình - gương mặt bỗng trở nên rất nhòa. Bất giác tôi thấy mình vui không kìm được. Tôi cười (_._”) trong tích tắc, nỗi kinh hoàng ùa ngập không gian, như con sóng hung tàn nuốt chửng lấy tôi...

2 giây sau, tôi đang ở 1 căn phòng khác. Lần này nhóm bị chia đôi theo giới tính =v= khoảng 10 người. Con ma muốn chúng tôi nằm úp mặt, nhắm mắt, để nó lựa như những món hàng –“-. Bằng cách nào đó tôi biết trước, ai nằm giữa sẽ trở thành mục tiêu của nó. Tôi lựa nằm phía ngoài rìa phải cạnh Phương Điên. Qua 1 ngõ hẹp, ý thức tôi kết nối với 1 phần tâm thức của con ma. Nó chết trẻ, là một u linh nữ giới yếu ớt cả thể xác lẫn tinh thần (dĩ nhiên nó chả còn xác, nhưng tôi cảm nhận được nó đang run rẩy kiểu người bệnh). Và nó cũng chẳng có ác ý, nó chỉ muốn chúng tôi nằm xuống đó… để nó được chạm da thịt “người được chọn”, cảm nhận sự sống của những đứa con gái vẫn còn đang độ xuân cuộc đời. Một lần nữa cửa mở khi chúng tôi vừa ổn định vị trí. Có người mới đến. Tức thì, tôi biết con ma muốn người này. Bà Long bước vào giữa, nằm xuống… vài giây trôi qua, căn phòng tối ngột ngạt hơn bao giờ hết. Có những ngón tay lạnh buốt đang chạm đến người tôi…



Một giấc mơ tháng 4.